A Brother – TẠP CHÍ ĐIỆN TỬ VĂN HÓA VÀ PHÁT TRIỂN

Rate this post

Sống trong đơn vị với nhiều phó tiến sĩ, kỹ sư hàng không và các công nhân khác cùng linh kiện đảm bảo, tôi thấy anh luôn được mọi người quý mến. Họ yêu mến anh ấy vì tài năng và phong cách sống của anh ấy.

(Từ phải sang): Quân Giải phóng nhân dân Từ Đệ, Lê Chương, Nguyễn Sĩ Hùng và TGĐ Vaeco.

Khi tôi trở lại làm việc, anh ấy đã gần bốn mươi tuổi, nhưng trông anh ấy còn rất trẻ. Sự thân thiện của anh đã khiến những người lính mới như chúng tôi có thiện cảm ngay từ lần đầu gặp mặt. Là thợ cắt cỏ bậc 7/7, ngoài việc làm rất tốt công việc chuyên môn, anh còn rất giỏi nhiều việc khác như sửa xe máy, sửa ô tô,… thậm chí có lần buổi tối đơn vị tổ chức chiếu phim. hỏng hóc, việc đầu tiên người ta gọi điện cho Lê Chương để anh đến sửa.

Đối với tôi, anh luôn là một tấm gương về sự chăm chỉ, vô tư, tận tụy với công việc và luôn sống chan hòa với mọi người xung quanh. Tôi nhớ có lần, hình như năm 1985, mẹ tôi mệt (lúc đó mẹ tôi 61 tuổi), vào một ngày nghỉ, tôi xin chỉ huy đơn vị cho tôi vào thăm. Tôi xách cặp đi ra cổng đơn vị thì gặp anh đang trực, đang làm việc gì đó trước cửa. Anh ấy hỏi tôi đi đâu, tôi nói: Tôi sẽ về quê bằng tàu hỏa. Vì vậy, anh ấy bảo tôi đưa anh ấy đến nhà ga. Rồi anh cất đồ nghề, lấy chiếc Cub 50 chở tôi ra ga Hà Nội. Vì đi xe máy, còn nhiều thời gian nên tôi và anh ấy vào quán uống trà, hút thuốc. Qua trò chuyện, anh biết tôi chuẩn bị đăng ký trở thành viên chức, anh cũng chấp thuận, động viên tôi và nói: “Muốn gì thì làm, nhưng phải giỏi nghề”. Tôi luôn coi đó như lời khuyên của một người anh đáng kính và trong suốt cuộc đời làm công nhân, tôi luôn cố gắng làm tốt công việc của mình.

Vì tài năng của mình, năm 1985, Lê Chương và một đồng chí khác trong đơn vị – Nguyễn Văn Tý, công nhân 7/7, được vinh danh là “Người có đôi bàn tay vàng” của Bộ đội Không quân (nay là Bộ đội Phòng không). . Quân chủng Phòng không – Không quân).

Chính vì tài năng và đức độ của mình, cũng trong năm 1985, Lê Chương được quân đội và nghĩa vụ cử đi đào tạo tại Tiệp Khắc. Sau đó, tôi nghe nói anh ấy về làm việc tại A76 Hàng không dân dụng. Vì cuộc sống bận rộn nên mãi đến năm 2019 tôi mới có dịp gặp lại anh.

Những gì tôi biết về anh ấy là rất ít. Sau này, qua câu chuyện của người cựu phi công, Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Hùng (tác giả cuốn sách “Những trận không chiến trên bầu trời Việt Nam (1965-1975) – Nhìn từ hai phía”) và đồng tác giả (viết chung với Dân trí) Giải phóng quân, trung tướng phi công Nguyễn Đức Soát) cuốn sách “Cuộc chiến trên không ở Việt Nam (1965-1973) – Đằng sau những trận không chiến” tôi biết thêm về anh. Tôi xin trích một đoạn văn mà TS Nguyễn Sĩ Hùng viết về anh vào ngày 6 tháng 3 năm 2020 mà tôi có may mắn đọc được trên trang Facebook “Bầu trời đồng đội”:

Bàn tay vàng

Chúng ta đã nghe nói nhiều về chiến công của các Anh hùng phi công, họ là huyền thoại của QLVNCH. Nhưng như nhiều cựu phi công đã nhận xét, không có quân đội nào mà chiến công lại có sự đóng góp của nhiều thành phần như lực lượng Phòng không. Từ cán bộ chỉ huy, chỉ huy, cán bộ tham mưu, tác chiến, tình báo, thông tin… Trong đó lực lượng kỹ thuật đóng vai trò vô cùng quan trọng. Trong chiến tranh, lực lượng công binh đã bảo đảm 8.500 chuyến bay chiến đấu và 277.000 chuyến bay huấn luyện. Họ là những người cuối cùng động viên phi công trước khi bước vào trận chiến sinh tử, họ là những người đầu tiên đón những người phi công chiến thắng trở về và chúng ta không thể nào quên hình ảnh những người lính thợ máy hiên ngang đi đầu. Thật buồn biết bao khi không thấy chiếc máy bay của mình có người phi công trở về … Hôm nay tôi xin phép không nói nhiều về những kỹ sư, thợ máy nổi tiếng đó, tôi rất muốn. nhắc đến những chiến công thầm lặng của một người rất khiêm tốn, giản dị và cần kiệm – đó là anh bạn Lê Chương, người được mệnh danh là Bàn tay vàng trong giới kỹ sư Phòng không và Hàng không. Lê Chương học cùng lớp với Hoàng Tam Hùng, Nguyễn Xuân Hiền, Nguyễn Sỹ Vũ, Bùi Thanh Liêm… nhưng do sức khỏe không được đi học bay mà chuyển sang làm kỹ thuật viên ở các trung đoàn. Không quân. Anh không được giao cụ thể một chiếc máy bay nào, nhưng bất cứ công việc nào khó về kỹ thuật, người ta nghĩ ngay đến Lê Chương – bàn tay vàng. Anh đã tham gia chế tạo nhiều thứ độc đáo, đòi hỏi bàn tay khéo léo như lắp dù đuôi cho MiG-17, vá thân do bom phá, chế tạo bánh xe và trục cho Mi-6 để cẩu chiếc MiG. tản mác, thậm chí anh còn ngồi trên thân máy bay TL, HL do Việt Nam sản xuất (mà lẽ ra phải có cả xưởng hàn hiện đại)… còn nhiều việc tưởng như nhỏ nhặt khác nhưng lại góp công. Việc đảm bảo kỹ thuật máy bay là rất quan trọng. Sau này, khi chuyển sang ngành hàng không, anh lại tham gia chế tạo khung, chân đế để quét sửa chữa động cơ, xử lý những hư hỏng tưởng chừng như người thợ khó có thể làm được, nhưng khi có Lê Chương, mọi người đều tin tưởng. nó. rằng công việc sẽ thành công. Bây giờ, ở tuổi 75 nhưng đối với những ca kỹ thuật khó, giới kỹ thuật hàng không vẫn gọi Anh. Anh không chỉ có đôi bàn tay khéo léo, tài hoa của một người thợ mà còn có óc sáng tạo tuyệt vời. Trong nhiều trường hợp khó mà các bác sĩ, kỹ sư chưa tìm ra cách giải quyết, anh đã nhanh chóng đưa ra một giải pháp rất bất ngờ và hiệu quả. Còn rất nhiều người khiêm tốn với những chiến công thầm lặng như thế trong Bộ đội Không quân. Tiếc rằng không có nhiều bài báo tôn vinh những người anh hùng thầm lặng ấy. Lê Chương – người có đôi bàn tay vàng – trí tuệ thông minh và một tình bạn chân thành. Chúng tôi đã may mắn có được một người đồng đội tuyệt vời… ”

Mong lực lượng Không quân cũng như Hàng không có thêm nhiều người tài, đức để xây dựng ngành Kỹ thuật hàng không ngày càng vững mạnh.

Chuyện quê hương

Thanh Thuy

Leave a Reply

Your email address will not be published.