Những nỗi sợ của nhà văn Hồ Anh Thái

Rate this post

(Baonghean.vn) – Chuyên viết tiểu thuyết, truyện ngắn và tản văn, nhà văn Hồ Anh Thái còn có cả sách dành cho thiếu nhi. Tuyển tập truyện “Lớn lên, không sợ hãi” Sách của anh vừa được NXB Kim Đồng phát hành. Bằng giọng văn hóm hỉnh vốn có của mình, Hồ Anh Thái dẫn dắt người đọc đi qua quãng thời gian tuổi thơ của mình, từ khi ăn sên khi mới 5 tuổi, từ một đứa trẻ nhút nhát với nhiều nỗi sợ hãi, cho đến khi còn là một đứa trẻ. trưởng thành và thành công.

Tập truyện là ký ức tuổi thơ của Hồ Anh Thái – một cậu bé nhút nhát, ngại nói to, gặp ai cũng chào hỏi cộc lốc, sợ mèo, sợ độ cao, sợ kẹt đường và nhiều nỗi sợ khác. mà tác giả đã thú nhận. thừa nhận rằng có những nỗi ám ảnh tuổi thơ vẫn còn ám ảnh anh cho đến tận sau này.

Nhà văn Hồ Anh Thái

Tuy nhiên, qua những câu chuyện được trình bày trong “Hãy lớn lên và đừng sợ hãi nữa”, Người đọc cũng nhận thấy sự nỗ lực không ngừng của một người dân nghèo lớn lên trong thời chống Mỹ, qua thời bao cấp khó khăn để trở thành một nhà ngoại giao chuyên nghiệp, một cây bút có tên tuổi trong làng văn học Việt Nam. sau năm 1975 với nhiều đầu sách được dịch ra hơn 10 thứ tiếng, xuất bản ở nhiều nước trên thế giới.

Cuốn sách dày hơn 250 trang cho người đọc tiếp cận với một gia đình công chức gốc Hà Nội gốc Nghệ An trong một dòng họ danh gia vọng tộc với Tiến sĩ Hồ Sỹ Đường với giai thoại vượt khó vươn lên làm quan nổi tiếng dưới triều đình. Nhà Lê. Chính truyền thống đó đã hun đúc, hun đúc nên những con người có tính cách đa dạng, luôn nung nấu ý chí vượt khó, sống mạnh mẽ trước những đổi thay của thời cuộc, dù trong bom rơi, đạn nổ hay những ngày tản cư. ở lại, dùng bữa với món canh truyền thống chỉ có vài cọng rau. Dường như chính hoàn cảnh sống khắc khổ đã hun đúc nên lối sống mạnh mẽ của một gia đình.

Những câu chuyện được kể đơn giản, nhẹ nhàng, không cầu kỳ, dẫn dắt người đọc đến thăm một gia đình mà người cha luôn nghiêm khắc với cậu con trai út nhút nhát. Nhưng cùng một người cha là một người đàn ông đa cảm, vui tính, thông thạo tiếng Pháp và tiếng Trung. Ông không cấm con trai đọc tiểu thuyết phương Tây như bao ông bố bà mẹ khác, dù ngày đó Hồ Anh Thái mới 8 tuổi. Người cha có trí nhớ kỳ lạ khi thuộc hàng nghìn bài thơ… Người cha cho gia đình đã trải qua nhiều nghề như thu vé tàu, gác ga ở Lào thời Pháp thuộc. Sau này, ông là biên tập viên Đài Tiếng nói Việt Nam, một kỳ thủ cờ vua xuất sắc và một trọng tài bóng đá hạng A.

Trong “Lớn lên, không sợ hãi” Ở đó còn có hình ảnh người mẹ trong một gia đình nho học Nghệ An cũng rất yêu văn chương. Bà hát ru con bằng ngâm Chinh phụ ngâm và các thể thơ cổ khác. Cô muốn con trai mình theo đuổi hội họa trong tương lai – lĩnh vực mà cô cũng rất yêu thích. Người mẹ mẫn cán, ốm đau nhưng cũng kiên quyết khi chuyển trường cho con để tránh bị phân biệt đối xử; Hay khi bà ốm, trong gia đình chỉ có một người đàn ông là con trai út, bà nhất quyết bảo thanh niên 17 tuổi tiêm ngay cho cháu mình.

Những nỗi sợ hãi của nhà văn Hồ Anh Thái Ảnh 2

Cuốn sách ‘Lớn lên không còn sợ hãi’ của nhà văn Hồ Anh Thái.

Cuốn sách còn lấp lánh những kỷ niệm của các anh chị em trong gia đình Hồ Anh Thái. Mỗi người một tính cách, không ai giống ai, tạo thành một gia đình tưởng chừng phức tạp nhưng những tính cách đó lại bổ sung cho nhau để trở thành một gia đình nghiêm túc và quyền lực. Người anh trai sâu sắc, sớm trưởng thành, là một trong những giáo viên đầu tiên của đảo Cát Bà những năm 1960, sau đó là Phó Chủ tịch huyện đảo Cát Hải. Một anh khác biết thấy trước sự phát triển của công nghệ máy móc đã chọn nghề chế tạo đầu máy diesel nhưng không gặp may. Một người anh khác thừa hưởng tính cách của bố, không sợ ai và không ra gì, sau này là Tổng Biên tập Báo Đại biểu Nhân dân. Các chị là phụ nữ truyền thống và là giáo viên.

Sự nhút nhát thuở nhỏ có lẽ cũng là yếu tố giúp cậu bé Hồ Anh Thái luôn nỗ lực vượt qua nỗi sợ hãi. Anh tập nói, tập hát chèo, học ngoại ngữ và luôn chăm chỉ trở thành học sinh giỏi, cố gắng làm quen với những người bán sách để mua những cuốn sách mới nhất. Anh tự bỏ đói mình để có tiền mua sách. Hết lớp 1, cô đã có tủ sách của riêng mình. 15 tuổi, anh lặng lẽ viết và gửi bài. Năm 17 tuổi, anh đã có truyện ngắn đăng trên Báo Văn nghệ, Tạp chí Văn nghệ Quân đội mà gia đình và bạn bè văn nghệ của bố anh không ai biết.

Là một người đam mê du lịch, hăng hái tham gia nhiều lĩnh vực nghệ thuật như chèo, điện ảnh, đam mê hội họa, Hồ Anh Thái mang đến cho độc giả nhiều câu chuyện thú vị về những nhà văn, nghệ sĩ gạo cội như Hoàng Trung Thông. , Anh Thơ, Ý Nhi … với những câu chuyện rất đời. Người đọc như lạc vào không gian của Bắc Bộ, đặc biệt là Hải Phòng, đảo Cát Hải – nơi tiếp nối các tiểu thuyết của Hồ Anh Thái sau này. Làng Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu (Nghệ An) với đồng lúa xanh mướt, bờ tre, nhà thờ họ Hồ cũng được người viết yêu thích dù phải đến năm 36 tuổi, Hồ Anh Thái mới có dịp trở lại. trở về quê nhà.

Đọc “Hãy lớn lên và đừng sợ hãi nữa”, độc giả thích thú với những câu chuyện Hồ Anh Thái kể về gia đình, người thân của mình; về những người quen biết như những người bán sách, những người mà họ đã gặp khi di tản bom đạn; vừa về những con người xa lạ nhưng đậm chất vùng, miền, như con người Hải Phòng nơi anh nhà văn dạy học, làm việc… Người đọc sẽ suy ngẫm, cười nghiêng ngả trước nhiều tình tiết hài hước. Sự hài hước được tác giả sắp đặt khéo léo.

Thanh Thuy

Leave a Reply

Your email address will not be published.