Phong bì của bác sĩ: ‘Bao nhiêu đô!’

Rate this post

Sau bài viết “Không dùng phong bì mua an tâm về sức khỏe” diễn đàn “Phong bì bệnh viện – bác sĩ và bệnh nhân có làm hư nhau không?” nhận được nhiều bình luận của độc giả VietNamNet.

Dưới đây là bài viết của độc giả Trần Thị Hải An (Q.Tân Bình, TP.HCM) gửi về diễn đàn (nội dung bài viết thể hiện góc nhìn, quan điểm của tác giả).

Tôi ở Thành phố Hồ Chí Minh, còn bạn Loan của tôi ở Hà Nội.

Chị Loan có con trai 5 tuổi bị dị tật đường tiết niệu thấp. Chị là nhân viên y tế của một bệnh viện lớn ở Hà Nội nên rất giúp đỡ, tạo điều kiện cho con trai chị được phẫu thuật.

Tuy nhiên, 3 lần phẫu thuật đều không thành công. Nước tiểu chảy ra như bị xé rách lỗ tiểu, mỗi lần đi vệ sinh lại đau buốt. Sau khi mổ, cháu bé không đi tiểu được, cứ ôm bộ phận sinh dục, vừa nhảy vừa khóc. Chị Loan phải đưa con đi cấp cứu.

Nước mắt của hai mẹ con không biết đã hòa vào nhau không biết bao nhiêu lần. Ai đã làm mẹ sẽ hiểu cảm giác bất lực và đau khổ khi đứa con của mình mang trong mình nỗi đau mà mình không thể chịu đựng được. Bạn tôi đã phải sống trong cảm giác đó trong nhiều năm.

Một người quen giới thiệu Loan vào TP.HCM, ở Bệnh viện Nhi Đồng 1, nơi có bác sĩ Hùng (Trưởng khoa Ngoại Tiết niệu) rất nổi tiếng trong giới chuyên môn. Chị Loan vào viện ứng trước 1 triệu đồng chờ mổ cho con trai và may mắn là ca mổ thành công.

Loan gọi điện cho chồng qua video call và không ngừng khóc. Vết thương không chảy máu, thấm đỏ qua băng như lần phẫu thuật trước. Tôi cũng không bị quấy khóc trong thời gian nằm viện. Đó là lúc Loan mở lòng hơn.

Loan cho biết, trước đây khi mổ cho con, Loan cũng như các bà mẹ khác tiêu tốn rất nhiều tiền, trong đó có những khoản không thể thiếu. Chẳng hạn, mỗi bệnh nhân phải chuẩn bị trước khi phẫu thuật 500.000 đồng, dù chỉ một đồng cũng không đủ. Số tiền này không có trong danh sách. Đơn giản là bố mẹ truyền kinh nghiệm cho nhau, mỗi đứa 500.000 đồng khi đẩy vào gây mê.

Sau khi phẫu thuật, trẻ sẽ vào phòng nằm, được động viên mua thuốc giảm đau. Tất nhiên, không ai ép mua, không mua cũng không sao, nhưng thấy con mình đau đớn (ở bộ phận sinh dục) thì không phụ huynh nào có thể làm ngơ. Khi đó, nếu họ có thể hái những ngôi sao trên trời cho con mình, có lẽ họ cũng sẽ sẵn lòng.

Một chiếc máy rung giảm đau khoảng 3 triệu đồng, nhưng hiệu quả hay không thì các mẹ không thể biết được. Sau đó là các chi phí phụ như bồi dưỡng khi cắt băng, thay băng dù chỉ 20 hay 30.000 đồng cộng dồn mỗi ngày.

“Người nghèo đưa con đi mổ nhiều, mấy chục nghìn cũng khó. Tôi thấy tội nghiệp lắm nhưng không hiểu sao vì mọi người xung quanh làm vậy ”, Loan nói.

Vào Bệnh viện Nhi đồng 1 TP.HCM để níu kéo tia hy vọng cuối cùng, chị Loan rất xúc động. Ứng trước 1 triệu đồng ban đầu, khi “nhét” tiền cho kíp gây mê 500.000 đồng, Loan bị chửi và đuổi ra ngoài. Lúc đó Loan sợ mình làm sai khiến bác sĩ không vừa ý nên không đào tạo. Nhưng không, con chị Loan vẫn được mổ và chăm sóc như hơn 20 đứa trẻ khác trong phòng bệnh.

Hằng ngày, Loan cùng mẹ đi nhận cơm từ thiện ở Phòng Công tác xã hội, tiết kiệm được một phần chi phí (tuy khẩu vị cơm Bắc Nam khác nhau, Loan ăn không quen nhưng đó như một niềm an ủi). Hôm Loan ra sân bay Tân Sơn Nhất đón con về, tôi có gọi điện hỏi thăm tình hình.

“Em cũng được bệnh viện bồi hoàn một hai trăm nghìn rồi chị ạ, viện phí thấp quá. Tôi bàng hoàng, choáng váng vì nhiều thứ, từ viện phí cho đến phong bì, cho đến việc điều dưỡng chăm sóc. Tôi rất cảm ơn bác sĩ ở Bệnh viện Nhi đồng 1 ”, chị Loan bật khóc.

Thực ra, tiền phong bì cho bác sĩ, tiền phụ cấp cho y tá là liều thuốc tâm lý cho gia đình. Mình sinh ở bệnh viện TP.HCM, mọi thứ không có gì đáng chê trách dù là bệnh viện tuyến huyện. Khi mẹ tôi đưa con đi tắm, bà hỏi tôi có cần trả tiền cho nữ hộ sinh không, tôi nói “không, mọi thứ bệnh viện sẽ tính phí dịch vụ”.

Năm phút sau, mẹ tôi chạy vào lấy 50.000 đồng. Mẹ nói, mọi người xung quanh bỏ tiền vào đó. “Nếu tôi có tâm, họ sẽ nhẹ nhàng với cháu tôi”. Tôi rất không đồng ý vì cho rằng mẹ chiều chuộng nhân viên y tế, họ sẽ coi đó là thói quen.

“Những cô gái đó không ép mẹ đưa tiền nhưng khi tôi đưa thì họ không nói gì. Bao nhiêu đô… ”, mẹ tôi nói.

Ừ thì chỉ vài ba đô thôi, nhưng tích lũy dần những hành động “chỉ vài đô” như vậy sẽ trở thành luật bất thành văn. Dần dần, nó có thể trở thành câu chuyện của Loan đối với tôi. “Mỗi bệnh nhân được đẩy vào gây mê phải kẹp 500.000 đồng. Có trường hợp tôi xin giảm vì bệnh nhân quá nghèo nhưng bác sĩ từ chối ”, chị Loan buồn bã nói.

Chuyện phong bì, tiền boa cho bác sĩ tưởng chừng đã rất cũ cách đây 20 năm nhưng vẫn len lỏi đâu đây. Như với Loan, ở bệnh viện cô ấy làm việc, chuyện bầu bì không có gì lạ. Và khi đã trở thành bệnh nhân, câu chuyện không có phong bì khiến chị vừa bất ngờ vừa ấm ức.

Trần Thị Hải An, 30 tuổi, TP.HCM

TBKTSG – Báo VietNamNet mở diễn đàn “Phong bì bệnh viện – bác sĩ và bệnh nhân có hại nhau?”.

Độc giả có ý kiến ​​đóng góp xin gửi về địa chỉ [email protected] Các bài phù hợp sẽ được đăng theo quy định của tòa soạn.

Xin chân thành cảm ơn.

Chuyện bầu bì khi vào viện 7 năm trước

Khi phong bì được chuyển đến tay bác sĩ, dù cuộc phẫu thuật của anh tôi chưa diễn ra nhưng gia đình tôi đã thở phào nhẹ nhõm …

'Chất xúc tác' khi đến bệnh viện

‘Chất xúc tác’ khi đến bệnh viện

Văn hóa của người Việt Nam là luôn biết ơn những người giúp đỡ mình, nhất là những lúc “ngàn cân treo sợi tóc”. Việc bày tỏ lòng biết ơn có thể có nhiều hình thức. Nhưng lấy vật chất làm tiền đề là hoàn toàn không chính xác.

Thanh Thuy

Leave a Reply

Your email address will not be published.