Phong bì khách sạn không phải lúc nào cũng đoán được ý của bác sĩ

Rate this post

Sau bài viết “Không dùng phong bì mua an tâm về sức khỏe” diễn đàn “Phong bì bệnh viện – bác sĩ và bệnh nhân có chiều chuộng nhau?”, nhận được nhiều bình luận của độc giả VietNamNet.

Dưới đây là bài viết của độc giả Huyền Anh (quận Hà Đông, Hà Nội) gửi đến diễn đàn. Nội dung bài viết thể hiện quan điểm, góc nhìn của người đọc.

Bố tôi năm nay 60 tuổi, được chẩn đoán mắc bệnh tiểu đường cách đây 10 năm. Cách đây vài năm, anh ta bị ngã khi đang làm vườn, và một cành cây đã cắt vào chân anh ta. Gia đình đưa anh đến bệnh viện khâu lại nhưng một tháng nay vết thương vẫn mưng mủ và có mùi khó chịu.

Biết bệnh nhân đái tháo đường có vết thương lâu lành, gia đình đã đưa đến Bệnh viện Nội tiết Trung ương (cơ sở Thanh Trì). Bác sĩ cho biết vùng bị thương của người bố đã bị hoại tử, phải cắt bỏ. Nhưng nơi hoại tử là vùng “ít thịt, nhiều xương” nên vết thương khó lành, lâu hồi phục.

Nghe đến đây chắc hẳn sẽ có người nghĩ “hay bạn muốn làm khó mọi việc, bạn muốn gợi ý điều gì đó?”. Nhưng không!

Hàng ngày, cứ sáng sớm, bác sĩ Nguyễn Ngọc Thiện – Phó trưởng khoa Chăm sóc bàn chân – cùng các bác sĩ ở đây “chạy tour” suốt ngày đêm, kiểm tra từng vùng tổn thương của bệnh nhân rồi mới tiến hành phẫu thuật cắt bỏ. .

Cùng phòng với bệnh viện của bố tôi, có 3-4 bệnh nhân tiểu đường cùng bị tật ở chân. Nhiều người đi khắp các bệnh viện, bỏ cuộc rồi quay lại đây. Có người bàn chân bị nhiễm trùng, lở loét, có mùi hôi đặc trưng rất khó chịu. Người bình thường, ngay cả trẻ em cũng không thể chịu đựng được nhưng các bác sĩ vẫn vui vẻ chăm sóc cho các em. Tôi rất kính trọng họ, đôi khi tôi nghĩ tại sao lại chọn nghề này, ngành này: Nghề chăm sóc chân.

Bác sĩ chăm sóc vết thương ở chân cho bệnh nhân

Bố tôi đi khám bệnh có bảo hiểm y tế thanh toán, nằm viện; Các bé không phải túc trực, đón nhân viên y tế đến tận nơi bôi trơn. Tinh thần anh phấn chấn hẳn lên, 3 tuần nằm viện anh cũng có thêm nhiều bạn bè.

Sau khi hồi phục, bác sĩ cho bố tôi xuất viện. Hôm đó tôi có nhiệm vụ gọi điện cảm ơn bác sĩ Thiện, gia đình đã chuẩn bị sẵn một giỏ trái cây là món quà đặc sản quê tôi gửi tặng. Mọi người trong phòng bệnh bảo gia đình tôi không được đưa phong bì kẻo… bị mắng.

Từ chối không gặp tôi nhiều lần, cuối cùng không chịu được sự “tự mãn” của tôi với “lời hứa” chỉ có giỏ trái cây, bác sĩ Thiện mời tôi vào quầy lễ tân của khoa. Khi chắc chắn rằng không có “hoa khô” nào kèm theo, anh mới đồng ý nhận và đặt lên bàn tiếp khách, như thể lời cảm ơn đó phải dành cho cả khoa chứ không riêng gì anh.

Anh nhắc tôi cách theo dõi vết thương của bố, cập nhật tình hình qua zalo và sẵn sàng nghe điện thoại bất cứ khi nào gia đình cần.

Sau khi ra viện, bố tôi cứ nói với mọi người ở quê rằng vào viện giống như đi nghỉ; bác sĩ vui tính; không bị ảnh hưởng bởi thái độ của nhân viên y tế.

Đâu đó trong hàng nghìn cơ sở y tế công lập trên cả nước vẫn còn tệ nạn phong bì, nhất là ở các bộ phận phẫu thuật, thủ thuật, sắp xếp giường, lịch mổ, thậm chí là tắm rửa. Đối với trẻ sơ sinh cũng cần “mềm mỏng”… Nhưng không phải bệnh viện công nào cũng có tệ nạn đó, và không phải ai đi khám chữa bệnh theo diện BHYT cũng phải lo bôi trơn. Trường hợp của bố tôi là một ví dụ.

Hôm trước đọc bài “Chất xúc tác ‘khi vào viện” cũng trên diễn đàn này, có comment mình rất thích, mình thấy phản ánh đúng. Phong bì bệnh viện tồn tại dưới 3 dạng: tự nguyện, gợi ý và ngầm hiểu.

Chưa nói đến việc tình nguyện, vì mong muốn được cảm ơn ai đó đã giúp đỡ mình là một điều hết sức bình thường, không chỉ trong khám chữa bệnh mà trong mọi mặt của cuộc sống. Có nhận lời tri ân đó hay không là tùy thuộc vào họ. Điều khiến người dân bức xúc là hình thức “gợi ý, luật ngầm” là lấy phong bì làm tiền đề cho mọi “giao dịch” trong các cơ sở y tế.

Tháng trước, bạn tôi đưa con đi khám ở bệnh viện tuyến trung ương thì cháu bé bị dị tật bộ phận sinh dục phải mổ. Chẳng biết nghe đâu, bạn tôi đã đóng gần 10 triệu để bé được mổ sớm nhưng một tuần vẫn không thấy thông báo lịch. Bạn tôi vừa giận, vừa tiếc con, tiếc tài sản (vì hai vợ chồng xin nghỉ không lương để đưa con đi bệnh viện). Chờ đợi lần cuối cùng đến lượt phẫu thuật, sau khi phẫu thuật xong, phải vất vả lắm mới có được một phòng nằm trong phòng dịch vụ. Nếu không có “chất xúc tác” thì còn lâu bé mới được phẫu thuật.

Chúng tôi cũng biết các bác sĩ, nhân viên y tế, nhất là tuyến cuối rất đông bệnh nhân, không thể lúc nào cũng niềm nở, niềm nở với mọi người. Tự bản thân mình suy nghĩ, không ai có thể nắm tay cả ngày. Nhưng sau khi vào viện, nhiều người cứ nhìn thái độ của bác sĩ, y tá là đoán mò, giống như trò “đuổi hình bắt chữ” trên truyền hình.

Bác sĩ Lưu trong bài viết “Chất xúc tác khi đến bệnh viện“Tôi thấy lòng tự tôn nghề nghiệp của mình bị tổn thương khi nhân viên y tế không có lòng tin của bệnh nhân và người nhà bệnh nhân. Đúng là đôi khi người nhà và bệnh nhân nhạy cảm quá mức khi cho rằng thái độ của bác sĩ là cách “gợi ý” cho “chất xúc tác” đó. Nhưng đó là thực tế, nhiều nhân viên y tế trả lời qua quýt, thậm chí không cần hỏi nhưng sau khi được “xúc tác” thì thái độ khác hẳn.

Nói đi nói lại vẫn còn rất nhiều những y, bác sĩ thực sự tận tâm với nghề và vì bệnh nhân như bác sĩ Thiện và các bác sĩ trong khoa Chăm sóc bàn chân. Tôi từng trải nghiệm và tin rằng có những bác sĩ không muốn gặp người nhà chỉ vì muốn giữ mình, không muốn những cống hiến trong công việc bị hiểu lầm, quy ra giá trị vật chất như phong bì. …

Tên (Hà Đông, Hà Nội)

TBKTSG – Báo VietNamNet mở diễn đàn “Phong bì bệnh viện – bác sĩ và bệnh nhân có hại nhau?”.

Độc giả có ý kiến ​​đóng góp xin gửi về địa chỉ [email protected] Các bài phù hợp sẽ được đăng theo quy định của tòa soạn.

Xin chân thành cảm ơn.

Phong bì cho bác sĩ:

Phong bì cho bác sĩ: “Mỗi người vài đô la!”

Cùng mổ cho con ở hai bệnh viện khác nhau, chị Loan đã trải qua những câu chuyện rất trái ngược nhau. Một bên chuẩn bị trước khi gây mê 500.000 đồng. Một bên là nữ y tá mắng mỏ, mắng Loan phải đưa tiền.

Chuyện bầu bì khi vào viện 7 năm trước

Chuyện bầu bì khi vào viện 7 năm trước

Khi phong bì được chuyển đến tay bác sĩ, dù cuộc phẫu thuật của anh tôi chưa diễn ra nhưng gia đình tôi đã thở phào nhẹ nhõm …

Bác sĩ có sợ phong bì không?

Bác sĩ có sợ phong bì không?

Trong phong bì đó chỉ có một triệu đồng và một lá thư cảm ơn. Bác sĩ nói: “Tôi không thiếu” và quay đi.

Thanh Thuy

Leave a Reply

Your email address will not be published.