Roadblock Road 13: Ký ức đẫm nước mắt

Rate this post

CƠ HỘI MỞ CỬA CHIẾN LƯỢC

Trung tướng Nguyễn Văn Thái, nguyên Chính ủy Sư đoàn 7 nhớ lại, những năm 1969-1971, âm mưu mở rộng chiến tranh ra ba nước Đông Dương của Mỹ bị phá sản, quân ngụy ở chiến trường miền Nam rơi vào thế phòng ngự. . hoàn toàn bị chi phối. Nhận định địch ở thế yếu khi phải tập trung phòng ngự toàn trận địa là thời cơ của ta, Bộ Chính trị, Quân ủy Trung ương quyết định mở cuộc tiến công chiến lược năm 1972 trên toàn bộ chiến trường miền Nam.

Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Doanh và cựu chiến binh Sư đoàn 7 thắp hương tưởng nhớ các đồng chí, đồng đội hy sinh tại chốt kiểm soát Tàu Ô năm 1972.

Cuộc tiến công chiến lược này đánh vào toàn bộ hệ thống phòng ngự của quân ngụy dưới các hình thức: hành quân tiến công của bộ đội chủ lực, tác chiến tổng hợp của lực lượng vũ trang địa phương và hành quân dã ngoại. đấu tranh đô thị kết hợp với đấu tranh ngoại giao. Còn đối với khối chủ lực bộ, hướng chủ yếu trong cuộc tiến công chiến lược diễn ra trên đường 9 Quảng Trị do khối chủ lực Trị Thiên và khối chủ lực bộ. Thứ hai là hướng quan trọng, là hướng ở miền Đông Nam Bộ – vùng 3 chiến thuật do Bộ Tư lệnh Miền phụ trách và chịu trách nhiệm trên đường 13. Thứ ba là hướng phối hợp, tiến hành ở Bắc Tây Nguyên. Còn các đơn vị chủ lực ở các địa phương thì tham gia cùng các địa phương ”, Trung tướng Nguyễn Văn Thái đồng thời nhấn mạnh:“ Quyết tâm của Bộ Tư lệnh Miền là đánh bại một bước ý chí của ngụy, đánh bại một bước quan trọng của chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh” của Mỹ – ngụy ở miền Nam.

Đại tá Trần Xuân Bản, nguyên Tham mưu trưởng Trung đoàn 14, Sư đoàn 7 ôn lại những ngày tháng khó quên của Chiến dịch Nguyễn Huệ 1972 trên chiến trường miền Đông Nam Bộ. Hình ảnh: Như Nam

Ở miền Đông Nam Bộ, chủ trương của Quân ủy Miền và Bộ Tư lệnh Miền là mở chiến dịch trên đường 13 từ huyện Chơn Thành đến Cửa khẩu Hoa Lư làm hướng chủ yếu. Hướng phối hợp của bộ đội chủ lực theo đường 22 (Xa Mát – Thiện Ngôn sang Campuchia). Chủ trương của Miền là đánh tiêu diệt gọn đơn vị cơ động chủ lực của Vùng 3 chiến thuật ngụy (tức Miền Đông Nam Bộ) và một bộ phận tổng dự bị của ngụy ở Sài Gòn. Đồng thời đẩy mạnh tập kích, bình định ở đồng bằng sông Cửu Long.

Đường 13 là con đường huyết mạch, là con đường hết sức quan trọng của Mỹ – ngụy ở miền Đông Nam Bộ. Khi Mỹ chưa rút khỏi miền Nam, đường 13 là con đường bất hạnh của lính Mỹ khi bị đánh phá ở đây rất nhiều, đối với quân ngụy đó là “con đường máu và nước mắt”, con đường kinh khủng nhất, nay đã được mở. làm hướng tấn công chủ yếu của bộ đội chủ lực.

“MỖI NGƯỜI LÀ MỘT THÉP CỦA QUẢNG CÁO”

Tham gia chiến dịch trên đường 13, Sư đoàn 7 được Bộ Tư lệnh Miền giao 4 nhiệm vụ: tiêu diệt nhiều sinh lực, phương tiện chiến tranh của địch; các chốt kiên cố, chốt chặn Đường 13, không cho địch, xe địch từ Chơn Thành vào An Lộc và ngược lại; bảo đảm chiến đấu lâu dài, chiến đấu liên tục, vừa chiến đấu vừa xây dựng. Trong 4 nhiệm vụ đó, nhiệm vụ thứ 3 được đặc biệt lưu ý.

Đại tá Nguyễn Trọng Định, nguyên Chính trị viên Đại đội B41, Phòng Tham mưu, Sư đoàn 7 phát biểu trong buổi gặp mặt Đại đội B41 nhân kỷ niệm 50 năm Chiến thắng Biệt động Tàu Ô tại TP. Hồ Chí Minh. Hình ảnh: Như Nam

Trung tướng Nguyễn Văn Thái giải thích: “Chúng tôi khi nhận nhiệm vụ và khi tổ chức quán triệt cho cán bộ, chiến sĩ, đặc biệt lưu ý chốt chặn, chốt chặn trên đường 13, đề phòng xe địch vượt lên, chạy lùi, chế tạo. thời cơ cho các lực lượng của bạn (Sư đoàn 5, Sư đoàn 9) tiến công vào Lộc Ninh, An Lộc. Nếu không giữ được, địch chọc thủng đường 13 thì sẽ tăng lực lượng lên và khó cho việc trên. Chúng tôi xác định nếu không giữ được đường 13 thì rất khó giữ được thế tiến công của chiến dịch ở Lộc Ninh cũng như ở An Lộc ”.

Chính vì vai trò quan trọng như vậy, đường 13 trở thành nơi chứng kiến ​​cuộc đọ sức lịch sử, giao tranh ác liệt giữa bộ đội chủ lực Sư đoàn 7, lực lượng vũ trang địa phương và quân Mỹ – ngụy hòng ngăn cản đường thủy. Quân địch tiếp viện từ Chơn Thành và quân địch rút khỏi Bình Long. “Khoảng ngày 6 tháng 4 đến ngày 10 tháng 4, địch đưa lữ đoàn dù từ Sài Gòn xuống Chơn Thành cùng với Trung đoàn thiết giáp để bắt đầu cuộc tấn công. Có ngày địch tấn công 3, 4, 5 lần, có ngày đến 6 lần. Địch không đánh được mặt, bao vây cũng bị đánh, cuối cùng chúng dùng biện pháp hết sức ác liệt là dùng pháo tự hành tập trung bắn từng hầm. Khi thấy có đường hầm nhô lên, chúng dùng pháo tự hành của xe tăng tập trung tiêu diệt, có sự hỗ trợ của máy bay và pháo binh. Tại sở chỉ huy sư đoàn, chúng tôi rất lo lắng khi nghe báo cáo như vậy ”, Trung tướng Nguyễn Văn Thái nhớ lại.

Đánh nhau ác liệt thường thua thiệt, nhưng đồng thời cũng kiểm tra khả năng chiến đấu, bao gồm cả chiến thuật ngăn chặn. Tôi đã hoàn thiện chiến thuật chặn trong một chiến dịch để đảm bảo rằng nó phục vụ cho mục đích của chiến dịch.

Thượng tá LÊ QUANG LANG, Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam

Không chỉ trong những ngày đầu, mà chiến trường khốc liệt suốt 150 ngày đêm, như tướng Thái thừa nhận “chưa có chiến dịch nào lâu như vậy”. Nhưng với sự sáng tạo trong chiến đấu và lòng dũng cảm, với tinh thần “mỗi người là thép tấn công”, “sức một người bằng sức một tiểu đội, sức một tiểu đội”. , cuộc chiến đấu giữ đường 13 đã kết thúc thắng lợi. Chiến dịch Nguyễn Huệ đã tiêu diệt một bộ phận quan trọng sinh lực và phương tiện chiến tranh của địch, đánh thiệt hại nặng 6 sư đoàn ngụy, trong đó có 3 sư đoàn của vùng 3 chiến thuật và 3 sư đoàn nhảy dù của vùng 4. Về chiến thuật, tiêu diệt 1 trung đoàn thiết giáp, tiêu diệt hoàn toàn 2 tập đoàn quân ”- Trung tướng Nguyễn Văn Thái tự hào.

VÌ ĐẤT NƯỚC GLORY

“Làng Ruộng – Tàu Ô đã từng đổ máu
Thành lũy, gian khổ, hy sinh… ”

Để bảo vệ vùng giải phóng Lộc Ninh, giữ vững thế tiến công giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, hơn 1.000 người đã anh dũng ngã xuống trong 150 ngày đêm chiến đấu ngoan cường trên vùng đất Tàu Ô – Xóm Ruộng. Tưởng nhớ Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Doanh, khi đó là quyền Chính ủy Trung đoàn 141, Sư đoàn 7, 891 cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn 7 hy sinh, còn quân dân địa phương 120. Đó là 150 ngày đêm lịch sử đầy ắp. của những gian khổ, hi sinh nhưng mãi mãi bất tử. “Tôi nhớ đến đồng chí Nhã, tiểu đội trưởng trinh sát của tiểu đội 3. Thời đó, việc đưa gạo từ bên đường Tây sang bên đường phía Đông rất khó khăn. Đồng chí Nhạ mở đường, xới cơm vào bát đưa cho đồng đội. Trong lúc anh em ngồi ăn, Nhã cầm súng chiến đấu để bảo vệ anh em, nhưng cô ấy đã hy sinh đến lần thứ 4 … ”- Thiếu tướng Doanh mắt đỏ hoe.

Ký ức về một thời hào hùng ở Chắn tàu Ô ‘vẫn là dấu ấn không thể phai mờ đối với những người lính một thời dày dạn kinh nghiệm. Cựu chiến binh Đặng Phúc Định, cựu chiến sĩ Đại đội B41, xúc động: “Chúng tôi may mắn được sống lại, mỗi lần vào thăm tượng đài, thăm đồng đội, tôi lại nhớ về quá khứ, nhớ về sự hy sinh. mất đồng đội. Chúng tôi quyết tâm mang ơn các bạn, vì các bạn đã nằm xuống để chúng tôi sống. Vết sẹo chiến tranh nay đã lành nhưng vết sẹo lòng người vẫn còn in đậm nỗi đau mất mát quá lớn ”.

Hôm nào có thương binh, chúng tôi đưa ra phía sau, nhưng khi sức khỏe khá hơn một chút thì anh em xin ra mặt trận. Nhưng nhiệm vụ của miền được giao là chiến đấu lâu dài, luân chuyển nên trận địa phòng ngự phía sau được chúng tôi hết sức chú ý, để bộ đội phía trước được nghỉ ngơi, dưỡng sức, phục hồi sức khỏe. Cán bộ, chiến sĩ của ta khi đó còn rất trẻ, rất nhiệt huyết, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng …

Trung tướng NGUYỄN VĂN THÁI, nguyên Chính ủy Sư đoàn 7

50 năm qua, những người góp công sức bảo vệ Đường 13 vẫn rưng rưng nước mắt tiếc thương đồng đội đã hy sinh vì Tổ quốc vẻ vang. Sự hy sinh đó đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của Chiến dịch Nguyễn Huệ năm 1972, tạo điều kiện thuận lợi cho Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975 đi đến thắng lợi cuối cùng.

Thanh Thuy

Leave a Reply

Your email address will not be published.