Sẽ không có bài hát mãi mãi nếu tôi không nhìn thấy câu thơ đó

Rate this post

Tôi nhớ, khi còn sống, mỗi năm nhạc sĩ Phú Quang đều làm một hoặc vài đêm diễn ở Hà Nội. Trên sân khấu Nhà hát Lớn, có cả Cung Việt Xô … Và dẫu sao, công chúng cũng có dịp gặp Phú Quang, nghe anh kể về những ca khúc, kể về những cuộc gặp gỡ đầy chất thơ …

Phú Quang không phải là người hát hay như Trịnh Công Sơn hay Trần Tiến. Nhưng Phú Quang có khả năng đệm đàn cho ca sĩ hát. Hình ảnh anh ngồi trên sân khấu, tạo cho nhiều người một nét đẹp riêng trong âm nhạc của Phú Quang khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh “người nghệ sĩ lang thang trên phố” như ca từ trong bài hát của anh. anh ta.

Tôi còn nhớ, mùa thu năm nay, khi nhạc sĩ Phú Quang còn khỏe, ở Hà Nội chắc ông ấy đã tham dự một sự kiện ra mắt album hay một đêm nhạc của một ca sĩ nào đó. Và tất nhiên, anh trở thành tâm điểm trò chuyện của cánh phóng viên. Phú Quang là một câu chuyện, sắc sảo, dí dỏm và đôi khi lấn át cả nhân vật chính.

Nhưng năm nay, mùa thu năm nay, nhạc sĩ Phú Quang đã từ biệt Hà Nội. Nhớ về ông, tôi nhớ đến những cảm xúc mà trong cuộc đời ông có dịp bày tỏ, trong một cuộc họp, trong các cuộc phỏng vấn, hay trên một chương trình truyền hình …

  • Tôi có nhiều bạn bè là nhà thơ. Đọc thơ của các bạn rất thú vị, thấy đời văn của các bạn thật sâu sắc. Mỗi khi đọc một bài thơ hay, tôi thường đắm mình trong đó rất lâu. Đôi khi một câu hát vô tình cứ quẩn quanh trong đầu, đòi hình dáng khuôn mặt mới trong âm nhạc khiến tôi mất ăn mất ngủ. Việc tôi có nhiều bài hát nổi tiếng là điều đương nhiên.
  • … Đôi khi tôi chỉ chọn một câu thơ mà tôi thích, và sau đó tôi thêm lời bài hát của riêng mình. Tôi kể câu chuyện của mình, đằng sau câu chuyện mà nhà thơ đã kể. Một câu thơ nhưng sẽ là mãi mãi không có bài hát nếu tôi không nhìn thấy câu thơ đó. Đó là lý do tại sao tôi luôn đề cập đến vấn đề này trong các tác phẩm của mình để bày tỏ lòng kính trọng đối với người đã truyền cảm hứng cho tôi tạo ra…
  • Điều tồi tệ nhất mà tôi có là tôi chỉ có thể viết khi tôi cảm động với những câu chuyện. Có những người thích nhạc của tôi nên họ đặt hàng, hỏi tôi viết bao nhiêu tiền. Tôi nói: Bạn sẽ không bao giờ được trả giá. Nếu tôi run, tôi có thể viết. Nhưng hóa ra, nhược điểm này cũng có lợi vì đó là niềm tự hào khi chưa có show nào của tôi mà không cháy vé.
  • Có một ca sĩ rất nổi tiếng hát nhạc của tôi, tôi rất thích. Nhưng một lần khi tôi thấy cô ấy hát trên truyền hình, tôi đã bày tỏ ngay rằng tôi không thích nó. Âm nhạc của tôi không xoắn hay vặn. Nếu nó trở thành một thiên tài, nó chỉ làm hỏng âm nhạc của tôi.
  • Tôi viết “I’ll be alone” trong tâm trạng rất cô đơn. Sau khi viết xong, tôi thường hát một mình. Giọng hát không hay bao nhiêu năm vẫn phải giúp tôi truyền tải được bài hát này. Vì chỉ có tôi mới hiểu hết được tình cảm trong đó. Bây giờ có Khánh Ly. Cuộc sống của cô ấy cũng cô đơn như tôi. Bài hát này trước đây chỉ dành cho tôi, bây giờ là của Khánh Ly.
  • Tôi nghĩ có khoảng vài trăm bài hát về Hà Nội. Khoảng 400 bài hát. Vui buồn tôi đều dùng âm nhạc để chia sẻ. Vì không có một người bạn nào có thể lắng nghe và chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn của tôi.
Nhạc sĩ Phú Quang và ca sĩ - NSƯT Tấn Minh.  Tư liệu ảnh.
Nhạc sĩ Phú Quang và ca sĩ – NSƯT Tấn Minh. Ảnh tư liệu.
  • Chỉ có một người phụ nữ tôi yêu vô điều kiện, yêu không nghi ngờ gì, một người phụ nữ không bao giờ phản bội tôi. Đó là mẹ. Mẹ tôi đã dạy tôi triết lý sống. Mẹ tôi không học cao nhưng có thể thuộc lòng Truyện Kiều, Phạm Công Cúc Hoa, Lục Vân Tiên … và dạy tôi bằng thơ Đoàn Thị Điểm, Hồ Xuân Hương … Tôi nhớ, khi tôi 13 tuổi. tuổi, tôi Lập một câu đối treo ngay trên bàn làm việc: “Ngõ thì lầy, đường vắng tiếng pháo. Tôi có giọng điệu đó vì tôi bị nhiễm tính cách của mẹ tôi, nhưng bố tôi thì khác, vì ông nghĩ thế. một người có giọng điệu như vậy sẽ rất khổ sở trong tương lai.
  • Tôi nhớ khi còn nhỏ, một lần khi biết trẻ con nói dối, tôi đã bị mẹ đánh đòn. Sau trận đòn roi, mẹ dẫn tôi xuống ao tắm. Nhìn vết hằn do vết roi gây ra, tôi hỏi: “Đây là cái gì vậy mẹ?”, Cháu nói “con lươn” rồi khóc. Đó là lần duy nhất tôi bị đánh đòn. Khi tôi ngoài 30 tuổi, mẹ tôi qua đời. Lúc đó tôi đang ở Sài Gòn, ngược xuôi ra Hà Nội. Nhưng những ngày cuối cùng tôi không ở bên mẹ. Khi tôi về đến nhà, mẹ tôi đã đi mất. Cho đến ngày nay, tôi vẫn hối tiếc. Nhớ mẹ, tôi càng hiểu sâu sắc câu thoại trong bài Cải lương phố phường của Trần Tiến: “Hà Nội một lần khóc thầm chạy lên lầu, bóng mẹ đâu…”
  • Một khi chúng ta đã yêu một thứ gì đó thật tha thiết, chúng ta đều cảm thấy mình là người yêu của nhau. Tôi yêu Hà Nội đến nỗi khi nhìn lá, thoáng chốc tôi đã nghĩ lá ở Hà Nội xanh hơn những nơi khác. Tôi viết nhiều về Hà Nội vì rất đơn giản, tôi coi Hà Nội như quê hương của mình. Để rồi đối với tôi hay với bất kỳ ai viết về quê hương đất nước vẫn luôn dạt dào tình cảm và sâu lắng. Tôi viết để trả món nợ cho mảnh đất quê hương, nơi tôi lớn lên, nơi ngôi nhà của cha mẹ tôi sụp đổ sau trận bom B.52, nơi tôi ấp ủ bao ước mơ của tuổi trẻ, nơi tôi ra đi đau thương và nhớ nhung, và đã trở lại.
  • Tôi không bao giờ trách vợ hay những người tình của mình. Họ luôn mong muốn điều gì đó ở chồng: đàng hoàng, đàng hoàng; nhưng người sáng tác luôn ở trong trạng thái không bình thường, nên thường có câu nói đùa: lấy nghệ sĩ là lấy người điên. Người phụ nữ rất khó chấp nhận lấy một người chồng dở hơi.
  • Tôi chưa bao giờ ngừng tin rằng tình yêu và hạnh phúc là có thật trên đời. Tôi cũng đủ trải nghiệm để hiểu rằng không có gì tuyệt vời hơn tình yêu. Nhưng tình yêu và hạnh phúc cũng giống như cánh chim đến đậu trên vai chúng ta một vài lần trong đời, đó là điều may mắn lắm rồi. Đừng hy vọng nắm giữ hay sở hữu tình yêu mãi mãi. Một khi bạn có nó, nó có thể sẽ chết.
  • Hạnh phúc là những khoảnh khắc ngắn ngủi, nó sáng trong như pha lê nhưng lại rất mong manh và dễ vỡ.
  • Tôi chưa bao giờ nghĩ về gia đình lý tưởng phải như thế nào. Theo tôi, mỗi gia đình phải có hạnh phúc riêng, bi kịch riêng. Tất nhiên, mái ấm gia đình là vô cùng quan trọng. Hãy tưởng tượng, nếu không có con cái, cuộc sống sẽ tẻ nhạt và buồn bã biết bao. Nhất là không có vợ thì lấy ai nuôi, có khi thì ai dạy?
  • Tôi vẫn nghĩ rằng trẻ con giống như những người bạn. Khi anh ấy còn trẻ, nếu anh ấy đi chệch hướng, tôi sẽ chỉ cho anh ấy, không chở anh ấy đi theo con đường mà chúng ta muốn …
  • Tôi vẫn trả lương cho con như một nghệ sĩ bình thường. Giá trị của họ như thế nào tôi trả đó. Tôi không bao giờ bắt ai làm gì, kể cả với con tôi cũng không bao giờ ỷ lại vào việc bố tôi bảo nó phải nghe và chơi bài này, bài kia cho nó. Thấy con đánh thì mời, còn không thì không cho đánh chứ đừng nói mời vào liveshow. Tôi có một tính cách đặc biệt như vậy.
  • “Một nửa thế giới” đã góp phần không nhỏ trong việc tạo nên những cung bậc cảm xúc bất tận để những tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời ra đời và tồn tại mãi với thời gian. Nếu không có mẹ, không có nhan sắc, không có tình yêu… thì một nhạc sĩ như tôi đã không có cảm hứng để cho ra đời những bản tình ca bất hủ về phụ nữ.
  • Người ta cứ nói, tôi viết về cô gái này đến cô gái khác, nhưng thực tế, người tôi yêu chỉ đếm được trên vài đầu ngón tay. Dù bạn có sáng tác vài trăm bài hát về tình yêu thì bạn cũng không thể có nhiều cuộc tình như vậy với vài trăm cô gái.
  • Mọi người đều yêu thích vinh quang, nhưng rất ít người thích làm việc vì vinh quang. Vì để có được vinh quang, lao động rất vất vả.
  • Tôi tự nhận mình như một con vịt, bơi một chút, chạy một chút và bay một chút. Tôi thích thử sức ở nhiều công việc khác nhau để có cơ hội thử thách và thể hiện bản thân.
  • Cuộc sống của tôi thêm nhiều nỗi buồn. Tất nhiên, nỗi buồn thường gắn liền với tình yêu. Đôi khi người ta cố níu kéo tình yêu và luôn thất vọng. Tôi uống cà phê vì vị đắng của nó xoa dịu trái tim tôi. Để thấy hóa ra cuộc đời này cay đắng là chính.
  • Tôi đến với bài hát như một cách hữu hiệu duy nhất để xoa dịu những xáo trộn nội tâm của mình. Xuất phát điểm của tôi khi viết ca khúc chỉ nhằm mục đích giải thoát bản thân khỏi những ám ảnh về một cuộc sống đầy rẫy những uất ức về thân phận, về tình yêu.

Thanh Thuy

Leave a Reply

Your email address will not be published.