Sống một mình đừng bận tâm đến con cái

Rate this post

Cách đây nửa thế kỷ, Sài Gòn xưa có 5 “Bà hoàng”. “Kỳ” mang một ý nghĩa đặc biệt, nổi bật, ở đây chỉ 5 người phụ nữ tài sắc vẹn toàn của nền nghệ thuật Nam Bộ một thời: Thẩm Thúy Hằng, Thanh Nga, Kim Cương, Kiều Chinh và Mộng Tuyền.

Người đầu tiên trong số 5 “bà hoàng” qua đời là cố NSƯT, “Nữ hoàng sân khấu” Thanh Nga. Người thứ hai vừa mất cách đây không lâu: minh tinh Thẩm Thúy Hằng. Trong khi đó, Kim Cương vẫn sống ở căn nhà cũ tại TP.HCM và Kiều Chinh sống ở Mỹ.

“Nữ hoàng” Mộng Tuyền năm nay 75 tuổi.

Tôi đã hiến tặng cơ thể của mình cho y học

– Được khán giả ca tụng về giai thoại 5 “bà hoàng” của Sài Gòn xưa, nhưng Mộng Tuyền dường như ít được chú ý hơn Thẩm Thúy Hằng, Thanh Nga, Kim Cương và Kiều Chinh, chị nghĩ sao?

Tôi không buồn, điều đó có lý! Tôi vào nghề sớm, cống hiến và đạt nhiều giải thưởng từ nhỏ, có lẽ đã làm tròn trách nhiệm với nghề. Năm 1983 tôi đoạt giải Bông sen vàng, một năm sau tôi rời Việt Nam. Vì vậy, nhiều người bây giờ không còn nhớ Mộng Tuyền là ai. Một nghệ sĩ không còn tâm huyết với nghề mà vẫn muốn mọi người nhớ đến, quan tâm đến mình là điều không hợp lý.

– Nghe nói anh định cư ở Pháp, lần này về Việt Nam tham gia dự án nào?

Tôi từng mở một cửa hàng bán quần áo và đồ lưu niệm để sống ở Pháp khoảng 20 năm. Sau đó, tôi sang Úc sinh sống cùng các con, thường xuyên về Việt Nam. Tôi đã trở lại Việt Nam tổng cộng 68 lần. Lần nào về, tôi cũng lặn lội đi hát cho bà con nghe, bỏ tiền túi gửi về. Cuộc sống bình yên, không quá bận rộn. Nhận ra rằng không có nơi nào bằng quê hương, tôi đã bán căn nhà của mình ở Pháp.

Hiện tại, tôi đã chuyển về Việt Nam để sống nốt quãng đời ngắn ngủi còn lại của mình. Tôi chỉ giữ lại quốc tịch Pháp của mình vì tôi biết ơn đất nước đã cho tôi và dạy tôi nhiều điều trong cuộc sống.

– Cuộc sống của bạn ở Việt Nam như thế nào?

Tôi sống một mình với một người giúp việc. Cuộc sống rất bình thường, không giàu cũng không nghèo, chỉ đủ ăn no mặc ấm. Tôi có một khách sạn nhỏ người ta thuê để làm việc.

Tôi tập thể dục mỗi ngày, thích đi chợ, tự nấu ăn. Tôi quan tâm đến những người buôn bán nghèo, nếu ai gặp khó khăn, tôi sẽ cho họ một ít vốn để buôn bán.

Thỉnh thoảng, tôi gặp gỡ đồng nghiệp trong các cuộc họp. Ai gọi điện hỏi thăm mình sẽ lo cho. Tôi thường tìm đến những nghệ sĩ cải lương nghèo để giúp đỡ họ.

Cảm ơn Chúa, sức khỏe của tôi vẫn tốt. Kết quả khám sức khỏe của tôi cho thấy không có đường huyết, mỡ máu, tim và gan đều ổn. Mình đang bị cảm vì hôm trước đi tắm sớm lúc 4 giờ sáng ở Đà Lạt. 75 tuổi vẫn vô tư.

Vẻ đẹp của “Hoa khôi Cải lương Sài Gòn” một thời.

– 75 tuổi sống một mình, lỡ có chuyện gì xảy ra với bà …?

Ở tuổi này, giờ tôi ra đi là chuyện bình thường. Tôi đã ký vào đơn hiến tặng y tế. Hy vọng từ nay đến lúc mất, tôi vẫn giữ được cơ thể khỏe mạnh để cống hiến cho các nhà nghiên cứu. Nếu chẳng may tôi bị ốm, bị tổn thương nội tạng, tôi đã nhắn những người xung quanh đưa tôi đến lò hỏa táng, phi tang tro xuống sông.

Khi chết đi sẽ có người lo lắng, điều quan trọng là bạn sống như thế nào. Tôi nghĩ rằng chúng ta phải sống sao cho xứng đáng, biết yêu thương và chia sẻ. Một điều tôi tự hào là tôi không bao giờ có ý định làm tổn thương hay buồn lòng bất cứ ai. Tất nhiên, nếu tôi có lỡ làm mất lòng ai thì tôi cũng xin lỗi.

– Tại sao cô ấy sống kín tiếng, khó liên lạc với cô ấy suốt bao năm qua?

Vì tôi không hoạt động nữa. Tôi luôn cầu trời cho tôi sức khỏe để đền đáp khán giả đã ủng hộ tôi và gia đình, cho công việc của tôi vì tôi vẫn còn rất yêu thích.

Dù vậy, tôi cũng đã đủ lớn để không dám lên sân khấu biểu diễn nữa. Sân khấu bây giờ là dành cho bạn hôm nay. Họ cũng yêu công việc của họ và làm việc chăm chỉ như tôi đã làm trong quá khứ. Ngay cả khi tôi đến đó, tôi sẽ chỉ làm phiền mọi người.

Mỗi người đều có những con số chia sẻ của mình. Tôi học nghề từ năm 8 tuổi, lên sân khấu năm 10 tuổi và đoạt giải Thanh Tâm năm 15 tuổi. Vì vậy, về phần mình, tôi đã có đủ.

Tôi còn muốn hát và diễn lắm, mỗi lần thấy đồng nghiệp vừa hát vừa diễn lại đau lòng. Nếu có kiếp sau, tôi vẫn muốn làm nghệ sĩ. Công việc này tuy không giàu có nhưng khiến tôi được mọi người yêu mến, cảm ơn rất nhiều (khóc).

Hiện tại, tôi chỉ nhận lời hát ở các chương trình từ thiện, cộng đồng hoặc phi lợi nhuận. Tôi không hát quảng cáo nữa. Tôi đang trả tiền cho khán giả, tại sao lại lấy tiền của họ?

Mộng Tuyền nhiều lần xúc động.

Tôi không muốn con tôi ở với tôi

– Bí quyết trường thọ của bà là gì?

Tôi không hề cắt hay tiêm bất cứ thứ gì trên mặt. Nếu tôi thực sự trông trẻ trung như bạn nói, thì bí quyết của tôi là sống vui vẻ, không làm ai buồn, không bận tâm điều gì. Khi bạn không cau có, bạn sẽ già đi. Bên cạnh đó, bạn cũng đừng quên tập thể dục và “rèn luyện” tinh thần như đọc sách, nghe nhạc,…

– Ngôi sao Thẩm Thúy Hằng là biểu tượng sắc đẹp suốt đời. Về cuối đời, bà bị đồn thổi ác ý về ngoại hình, bà nghĩ đời nghệ sĩ có bạc không?

Đó là lý do tại sao người ta gọi nó là “thế giới”, không ai bao giờ nói “vậy bây giờ”! (cười) Đùa thôi, tôi nghĩ đây không phải là chuyện của riêng ngành nghề nào. Dù bạn là luật sư hay bác sĩ, nếu bạn không làm đúng thì người khác vẫn bị chỉ bảo và nói như bình thường.

Chính xác là một nghệ sĩ, tôi không bận tâm, coi những lời đó là lẽ thường. Mọi người vẫn quan tâm để thảo luận. Sẽ rất buồn nếu một ngày nào đó tôi nằm ngoài đường và không còn ai quan tâm nữa.

– Nhìn lại chặng đường dài của mình, anh thấy gì?

Đó là một cuộc sống mãn nguyện. Trải qua 3 cuộc hôn nhân, tôi không trách ai mà coi đó là lỗi của mình. Có lẽ tôi không đủ tốt hoặc tôi không còn phù hợp với người ta nữa. Rồi cứ chia tay, sao lại bỏ tù nhau?

Có người nói tôi bất hạnh, có người nói “hồng nhan bạc mệnh” nhưng tôi nghĩ lại “hồng nhan bạc phận” thì đúng hơn! (cười) Ai mặc cảm sẽ thấy tủi thân, mình thấy vui vì mọi người vẫn yêu thương mình. Vì được yêu, tôi có cuộc hôn nhân thứ hai và thứ ba! Tôi thật may mắn, không hối tiếc.

Mộng Tuyền nhân hậu ở tuổi xưa nay hiếm.

– Theo anh, tuổi già có nên cần con cái ở bên cạnh không?

Mọi người đều hỏi tôi câu này. Nếu một người dành cả cuộc đời của mình để phụ thuộc vào người khác, đó là điều bất hạnh. Tôi đã chăm lo phần còn lại của cha mẹ và làm cho con cái thành tài, đó là bổn phận của tôi đối với gia đình. Tôi chỉ chưa hoàn trả đầy đủ cho xã hội đã nuôi sống tôi.

Vì vậy, tôi không muốn giữ con bên mình để sống nhờ vào chúng. Nếu chẳng may tôi bị ngã, nếu có các con bên cạnh, họ đã đưa tôi đến bệnh viện để cứu chữa kịp thời.

nhưng sau đó thì? Tôi chỉ còn sống được vài năm nữa. Giữ bọn trẻ ở bên cạnh để chăm sóc cho bạn là không đáng. Người ta có câu Nước mắt chảy xuống. Nếu bắt các con phải ở bên cạnh chăm sóc, tôi xót xa lắm, tôi không thể nào chịu được.

Tôi có một người giúp việc trong nhà của tôi. Nếu cô ấy giúp tôi lau nhà, tôi vẫn tự giặt giũ, dọn dẹp nhà vệ sinh, … Tôi trả rất nhiều tiền nhưng không bao giờ để cô ấy làm hết việc cho mình. Nếu không, làm sao cô ấy có thể yêu và ở với một bà già như tôi.

Ở tuổi này, tôi cầu mong có sức khỏe để làm từ thiện, gặp gỡ bạn bè. Nếu có thể, xin hãy cho tôi được chết trong giấc ngủ như chị Thẩm Thúy Hằng thật là đức hạnh. Tôi cũng thường cầu trời phù hộ cho mọi người, để không ai phải sống trong đau đớn.

Thanh Thuy

Leave a Reply

Your email address will not be published.