Thợ cày

Rate this post

Mã cười, biểu tượng mặt tròn trên màn hình cũng cười ngượng ngùng.

Máy cày: Bạn có ruộng ở nhà không?

Hoa tím: Nông dân không có ruộng ăn anh ạ. Đang mùa cày!

Thợ cày: Chủ nhật anh đến cày cho em!

Hoa tím: Thôi đi anh ơi, lại nói nhảm …

Chế nhạo biểu tượng mặt vàng đang cười dữ dội. Cô gái này cho rằng mình đang nói dối. Bạn không thấy biệt danh mà mọi người đặt là “Máy cày” sao? Em nói thật đấy, anh yêu của em! Quân không câm. “Hoa tím” lại nhấp nháy: Thật không? Cha tôi đang cày ruộng. Chặt ngón tay: Vậy thì hẹn gặp lại vào Chủ nhật.

Không có báo thức vào Chủ nhật. Bình minh yên tĩnh và mù sương, không bị ảnh hưởng bởi những tiếng hét “Một! Hai! Số ba! Four! “Theo bước chân của những người lính đang chạy. Maou thức dậy lúc 5 giờ theo thói quen. Chạy quanh sân một mình vài vòng, chuẩn bị hét lên” Một! Hai! Ba! Bốn! ” nhưng chợt nhớ ra bạn vẫn đang ngủ nên tôi dừng lại. Nhảy, múa, tập tất cả các bài thể dục, nhưng trời vẫn mù mịt. Sự nôn nóng di chuyển đến động mạch cảnh, đau nhói. Sự háo hức, rạo rực bùng lên trong lồng ngực trẻ, vừa như thuở mới hẹn hò, vừa như hứng khởi của người thợ cày sắp đánh trâu ra đồng.

Chiều qua, Mao đánh liều xin trung đội trưởng thêm một giờ đi chơi. Cái chuyện cằn nhằn này khiến trung đội trưởng tức tối:

– Mọi người chỉ được phép ra khỏi doanh trại trong 2 giờ vào những ngày nghỉ. Đồng chí, nếu đồng chí muốn về lúc 3 giờ, có nhớ cảnh vệ không?

– Tôi thay đồng chí Chiến vào ca chiều. Trưởng yêu bạn với tôi. Nhà bạn gái tôi hơi xa, cho tôi một tiếng nữa …

– Nó chỉ là sắc nét!

Chờ binh nhất hớn hở đi ra, trung đội trưởng mỉm cười thông cảm. Khi còn là lính mới, tôi chẳng khác gì anh. Có lần chạy bộ 8 km thăm người yêu cũng về muộn.

Không thể luyện “đôi chân vạn dặm” 10 cây số sẽ muộn, Mao đi xe ôm.

Hoa đợi bên bờ kè đầu làng, mắt dài dõi theo con đường nối với quốc lộ, gió sông buổi sáng thổi se lạnh, mơn man tà áo vàng chấm đen e ấp thân hình thiếu nữ.

Mao nhảy ra khỏi xe và hỏi ngay:

– Bố đâu?

– Cha tôi đang cày ngoài đồng!

– Đưa anh ta ra khỏi đó …

– Ồ tốt! Đến thăm tôi hay đến thăm con bò? Chào mừng bà về nhà!

Đôi mắt Mao đỏ hoe như sắp khóc, từng thớ thịt đau nhức. Lại phải theo bạn gái đi vòng vòng, quay đầu, quay theo gần nửa số vào bản. Bà nội Hoa ngồi cạnh bậc cửa cặm cụi bên chiếc cối giã trầu.

– Xin chào thưa cô!

– VÂNG! Tôi là một người lính hả! Cưng tới từ đâu? Bạn có bao nhiêu anh chị em?…

– Tôi ở Phong Châu. Tôi cầu xin bạn …

Bà lão giật mình vẫy bàn tay nhăn nheo, đỏ hỏn.

– Đây! Tại sao quay lại bây giờ? Nhỏ Hoa cứ cơm nước cho anh.

– Bà ơi, cháu phải đi biển, cháu đang vội …

Mao nắm tay Hoa lôi ra ngõ.

– Nhanh lên!

– Ôi không!

Mặt cô gái đỏ như trái gấc chín. Tay cô gái giật khỏi tay Mao.

Gấp áo vào mũ, Mao xắn quần nhảy xuống bãi biển, tay chộp lấy chiếc điếu cày.

– Bác cho cháu …

– Ừ … đó! Cứ ở nhà chơi với Hoa, không dễ cày đâu. Các bạn trẻ chắc đã làm được.

Anh giả vờ tự hào, nhưng không nói gì thêm. Suýt nữa thì đẩy bố Hoa ra khỏi rãnh cày, tay nhanh chóng nắm lấy cái nĩa bò. Ruộng đồng quê tôi vừa sâu vừa lầy, còn gì bằng, huống chi bãi ngô bạt ngàn này, đồng thời cày cấy ngủ quên.

Con bò dừng một chút, đưa đôi mắt tròn xoe liếc nhìn người đàn ông cao lớn như muốn đánh giá rồi bật dậy, cúi xuống kéo cày.

– Riết rồi! Đi! Bóp vào … ưm … ừ … ừ!

Có vẻ như con bò đi nhanh hơn, và Mao muốn bay từ đầu giường này sang đầu giường kia. Ông cụ lúc đầu chắp tay sau lưng cười, nán lại như muốn xem cậu bé định làm gì, nhưng chỉ sau hai tiếng cày của Mao, ông đã chữ O mồm chữ A thích thú. Thằng nhỏ đó cày như đang chơi. Chân Mào chọn theo rãnh già, đều tay để cá không cày quá sâu hoặc quá nông, đất được cày đều. Đi hết đường cày, miệng Mao kêu “Quấn” nhưng tay thì nhấc cày đặt xuống đường mới. Chiếc cày rơi xuống, đất bám vào lưỡi cày rơi ra, nhẹ tênh, không kéo theo đôi chân ngắn cũn ra sau lưng bò chảy máu như anh.

Hai sào đất đã được cày xới, xới tung lên nhưng sóng như những con trăn ôm nhau trườn về phía sông. Đất phù sa có vị ngọt thanh mát chứ không nồng nặc mùi phèn trên những cánh đồng quê Mão. Chàng trai trẻ mắt lim dim, tận hưởng hương vị của đất. Ly nước được đưa đến gần mặt nhưng Mao không hề hay biết.

– Uống nước đi anh lính! Tôi chắc chắn là con trai của một nông dân thực thụ. Nhìn rãnh là biết ngay. Tốt đấy!

Uống một ngụm nước và uống một ngụm.

– Bạn có nhiều ruộng cày hơn không?

– Dừng lại! Cho con bò nghỉ ngơi đi, nó làm đau mắt nó. Hôm nay ngày nào em cũng cày được 1 lần rưỡi rồi anh ơi.

Hoa từ trong nhà chạy ra, như đàn bướm vàng từ trên đê bay xuống.

– Bố! Chỉ quay lại ăn thôi.

– Em bé này thật lạ! Vị khách không mời mà đến mời bố …

– Người đi cày nghỉ ăn đi! – Cô gái giễu cợt, đôi mắt lấp lánh ánh nắng từ mặt sông – Em câu được một con cá to, nấu cho anh thợ cày.

Anh chàng há hốc mồm đến tận mang tai rồi đột ngột méo xệch.

– Chết … Hoa … Hoa tím! Gọi xe ôm.

– Anh về ăn cơm với bố, sau đó tôi bắt xe đưa anh về đơn vị.

Đề xuất mở ra một viễn cảnh cơ hội và lãng mạn mà Mao rất tiếc:

– Không có thời gian, em yêu! Đã qua giờ nghỉ của bạn!

Anh chàng luống cuống khoác chiếc áo trên người ướt đẫm mồ hôi, “hai nhát, ba nhịp” vào đôi chân lấm lem bùn đất rồi xỏ chân vào đôi giày vải.

– Cho tôi mượn xe đạp của bạn!

Khuôn mặt Hoa tái mét, đôi mắt ươn ướt.

– Mẹ kiếp! Cơm không ăn được. Cứ để xe về đơn vị, tôi sẽ đến thăm và lấy sau.

Mạo danh ô tô, tốc độ chân ga quá nhanh khiến chiếc ô tô mini của học sinh không thể chạy nhanh hơn.

Đơn vị vừa đến giờ ăn trưa.

– Báo cáo … báo cáo! Binh nhất Hà Văn Mão … có mặt.

– Em đến muộn thế nào?

– Ừ … hơn một tiếng đồng hồ!

– Đúng một giờ bốn mươi lăm phút. Lý do?

– Báo cáo! Tôi đi … tôi đi …

– Hôm qua anh có xin phép đi thăm bạn gái không?

– Đúng! Nhưng … tôi sẽ … tôi sẽ giúp cày xới nhà bạn tôi!

Trung đội trưởng bật cười, sau đó nhận thấy sự xuất hiện của binh nhất. Thật sự rất tốt khi cày nó.

– Đi tắm! Viết nhận xét và đăng nó ở đây tối nay. Phạt một tuần dọn nhà vệ sinh.

Chân đế bất tử.

– Đúng!

Trung đội trưởng lắc đầu trước vị tướng học sĩ đã khuất. Thật không thể hiểu nổi. Tôi cũng là nông dân thứ thiệt ở đây, nhưng nghĩ đến cảnh đánh trâu ngoài đồng khiến tôi toát mồ hôi hột, thằng này thấy hứng thú, mới thế!

Từ hôm đó, anh em trong đơn vị đặt cho Mao biệt danh “Thợ cày”. Anh chàng không hề tự hào, chỉ cười thầm. Biệt danh “Máy cày” của tôi đã đi trước thời đại, từ năm lớp 11.

Có vẻ như tính khí của người thợ cày cũng giúp Mao làm được nhiều việc nặng nhọc, khó khăn trong quân đội. Ngoài đồng nắng gắt, nhiều người đàn ông yếu bóng vía muốn ngất xỉu, nhưng Mão vẫn tỉnh táo, chỉ thấy mồ hôi buồn buồn rồi rùng mình, quên cả cảm giác bỏng rát. Những cuộc chạy vũ trang hàng chục km, những khẩu súng máy RPD vác vai mà Mao thấy chẳng khác gì … cày cuốc. Tăng gia sản xuất ở đơn vị thì khỏi phải nói, không ai theo được thợ cày. Cách cuốc xới đất, tưới tắm, anh em hầu hết đều làm theo “chỉ đạo” của Mao.

Việc Mao được bình chọn là Chiến sĩ thi đua cấp Tiểu đoàn không làm ai ngạc nhiên. Nếu bạn không bầu cho anh ấy, bạn sẽ bầu cho ai? Nhưng anh ta rất ghét khi được thưởng mà mặt khó sửa. Chỉ cần có một chút thành tích và tự cao tự đại. Không có gì bằng khi nhận được một lời khen, bạn không thể chỉ cười một chút được không? Có những lời thì thầm: “Hay là anh ta bị ruồng bỏ !? Lâu lắm rồi tôi mới trở lại cày ruộng giúp gia đình cô gái đó. “Trung đội trưởng là người đã thấy trước sự lo lắng, bất an của Mao. Anh ta gọi anh ta lên phòng làm việc, rót một tách trà đậm” bằng tăm “và hỏi:

– Người đi cày, thành tích như vậy, phấn khởi như thế nào?

– Đúng!

– Sao em vẫn xanh như mèo bị cắt tai vậy?

– Tôi lo lắng quá, thưa sếp.

– Cái gì, nói cho tôi biết.

– Ở quê vừa cắt xong vụ mùa là phải làm đất ngay cho kịp vụ ngô đông. Gia đình tôi có năm sào ruộng, không biết tôi thế nào. Vội thuê bừa thì hư đất. Anh chỉ cái nhanh thôi, còn bừa ruộng, xới tung cả lên, bao nhiêu đất màu mỡ lắng xuống. Phân đạm trước chết.

“Đúng rồi!” Trung đội trưởng gật đầu công nhận. Hóa ra nó vẫn đang cày. Đúng là trâu cày có hơn nhưng rất chậm. Chắc anh ấy đã gợi ý điều gì đó ở đây.

Tôi muốn nghỉ vài ngày.

Trung đội trưởng cười khúc khích. Đúng là tôi đi trong bụng anh. Có thành tích xuất sắc thì tiểu đoàn cũng phải ưu tiên.

– Để tôi đề nghị với tiểu đoàn.

Đúng như lời trung đội trưởng nói. Mạo danh được thưởng 10 ngày nghỉ phép.

Trở về nhà vào buổi trưa, Mao đi tìm cái cày vào buổi chiều. Lâu ngày không có ai giữ, thang cày khô nứt. Lưỡi cày màu vàng có màu phèn, màu đỏ gỉ. Xấu hổ xoa xoa. Tại sao bạn không cho ai đó mượn một cái cày? Đôi khi ngâm mình trong bùn mới bền. Lầm bầm ra chợ mua cặp mới thiếu con, cặp cũ này nát rồi. Buổi tối, “Màu tím hoa cải” gọi:

– Bạn được nghỉ phép dài ngày? Bố tôi lại muốn thuê một người thợ cày! Tôi sẽ thu xếp đến chơi nhà bạn!

Niềm vui bùng lên trong lòng, Mao hát to khiến cả nhà vừa tò mò vừa vui vẻ cười theo.

Truyện ngắn của PHONG PHƯƠNG QUA

Thanh Thuy

Leave a Reply

Your email address will not be published.