‘Với bất kỳ mục đích tốt nào, một giáo viên đánh học sinh là phản giáo dục’

Rate this post

Thư xin lỗi của anh Tú – Ảnh: TX

Để thêm một góc nhìn khác, Tuổi Trẻ Online Đề nghị chia sẻ này tham gia mục Độc giả làm báo.

“Tuổi Trẻ Online Ngày 9/9, đăng tải bài viết: “Cô giáo ân hận khi đánh học sinh”, kèm theo bức tâm thư viết tay của thầy giáo Lê Văn Tú, giáo viên dạy Văn, giáo viên lớp 12A8 Trường THPT Hùng Vương (tỉnh Đắk Lắk). ).

Tôi tin rằng đây là một câu nói đúng sự thật, hối hận vì đã gây ra một hành động phản cảm, xảy ra vào ngày 8 tháng 9, ngày tựu trường thứ ba sau ngày 5 tháng 9. Bài học này vẫn còn đau đớn vì sự việc đã bị đẩy đi quá xa. Với tư cách là một giáo viên, tôi xin chia sẻ một số điều với các bạn đồng nghiệp.

Tuần đầu tiên khai giảng, hầu hết các em học sinh đều háo hức đến trường, nhưng cũng có một số em tiếc nuối khi phải tạm biệt mùa hè. Trẻ em, suy nghĩ là làm; Bỏ tiết 1 tiết (45 phút), vừa nông nổi, vừa muốn thể hiện (tôi đây hả?). Là lớp cuối cùng của trường trung học, giáo viên lo lắng, nhưng học sinh thì – Ồ! Vẫn … 9 tháng!

Hiểu được tâm lý của trẻ, tâm lý của giáo viên mới có thể bình tĩnh để đưa ra quyết định hợp tình, hợp lý (xử phạt). Khi đặt mình vào hoàn cảnh của học sinh, giáo viên sẽ không rơi vào cảnh “đói” nên dù thế nào cũng không có lời nói, hành động nào làm tổn thương học sinh của mình!

Lấy lớp trưởng, nếu trong lớp có học sinh cá tính thì răn đe thường không khiến mấy đứa này biết lo cho bản thân! Cần lường trước mọi tình huống (tiêu cực) xảy ra để có biện pháp phòng tránh.

Điệp khúc “lớp 12 rồi, cẩn thận không đủ điều kiện dự thi (hạnh kiểm, học lực); học hành chăm chỉ, đỗ đạt, có việc làm”, học sinh nghe nhiều nên có em “cãi lời” thầy cô. cán bộ chủ nhiệm, chuyện thường ngày “thử ngựa trong sân trường”.

Thế giới phẳng, công nghệ số, giáo viên không còn độc quyền về kiến ​​thức, thuyết phục chưa chắc đã sâu như các nguồn “dạy” khác.

Nếu có học sinh bỏ tiết 5 (buổi sáng) thì tiết 4 (cùng buổi) đến lớp. Học sinh định bỏ tiết cuối, thấy “công an” không chịu làm, nhiều khi “sợ” trở thành thói quen tốt.

Có năm, cô chủ nhiệm của học sinh lớp 12 (hệ bổ túc văn hóa), các em thường đi muộn sinh hoạt đầu giờ 15 phút, lười xếp hàng vào lớp. Biết vậy, tôi đến lớp trước khi tiếng trống vào lớp. Mỗi ngày học sinh dần đi vào nề nếp.

Ngay cả một học sinh giỏi, tôi cũng gặp phải tình huống khi cô chủ nhiệm lớp 11, khóa 1984 – 1985. Lúc đó, do đùa và đặt những lời lẽ xúc phạm nhau nên cả lớp “nổ ra chiến tranh”. Thầy trò đôi khi giận hờn, đôi khi trách móc, đôi khi buồn bã … nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.

Những đứa trẻ đó giờ đã thuộc hàng U60, một số là trưởng khoa đại học, một số là tiến sĩ nổi tiếng, hầu hết đều là những người tử tế, nhưng ai phải chịu đòn roi khi mắc lỗi?

Bực mình thì thầy cô quên, nhưng với học sinh thì tuyệt đối không. 20 năm sau, 30 năm sau … Gặp lại nhau, tình thầy trò, trò chuyện xưa vẫn vẹn nguyên.

Tôi đã nghe rất nhiều lời tri ân của học trò cũ, nhưng cũng có em vẫn than thở về thầy cô giáo cũ vì những hành động lệch lạc, làm việc khó chỉ vì thầy cô không hiểu mình.

Nghề dạy học bao khó khăn là thế, bài giảng được tổ chức bài bản, chăm chỉ – rèn học sinh đỗ đạt mới chỉ là bước đầu; Sau bao nhiêu năm rời ghế nhà trường, học sinh nghĩ gì về thầy cô, những cảm nhận hay đánh giá khi lớn lên – chỉ có như vậy mới có “đánh giá ngoài” về công việc của thầy cô giáo ngày xưa.

Một lần ngồi quán cà phê tâm sự về công việc của mình, thầy M., một giáo viên còn vài tháng nữa sẽ về hưu vẫn không khỏi bức xúc.

Thầy kể, nhìn chung khi còn học cấp 3 (cách đây khoảng 40 năm), có lần bài văn của thầy bị điểm 3 kèm theo lời phê “nét chữ xấu quá!”. Anh M. giải thích, anh không biết, ngày đó chưa có điện, bên ngọn đèn dầu, giấy xấu, chăm chỉ làm việc từ khuya đến sáng sớm, cố gắng diễn đạt đủ nội dung, cảm xúc là một cố gắng lớn. Không ngờ do chữ viết xấu nên cô giáo đọc lướt (?) Và cho điểm kém.

Một ông giáo già – một học trò cũ – mà còn buồn chuyện thầy, huống hồ là dùng thước, dùng mũ bảo hiểm đánh, phạt nặng học trò? Chỉ muốn sử dụng quyền lực, muốn trò chơi “phục tùng” – dạy người không phải vậy!

Tất nhiên, để giáo viên vững vàng khi giảng dạy, giáo dục thì cần có sự chia sẻ, hợp tác của học sinh, cha mẹ học sinh và cộng đồng. Tuy nhiên, cốt lõi vẫn là vai trò của các thầy cô giáo, lãnh đạo nhà trường, Sở GD-ĐT, Phòng GD-ĐT.

Từ bao đời nay, dạy học đồng hành với dạy học; dỗ dành không có nghĩa là nới lỏng kỷ luật, mà dỗ dành là sự kiên trì, chịu khó, sâu sát, linh hoạt. Mặc dù việc kỷ luật học sinh đã có quy định và là một hình thức giáo dục nhưng giáo viên cần hết sức thận trọng khi áp dụng.

“Quá nhiều” với bạn, trong mọi trường hợp, là phản giáo dục. Tôi biết câu chuyện của nhà giáo dục nổi tiếng Makarenko, đó là một cái tát của nghệ thuật, học hỏi từ ông ấy rất khó! ”.

Thanh Thuy

Leave a Reply

Your email address will not be published.